Read More
Sống Đẹp

Ngày không vội vã

ngay-khong-voi-va

Có buổi sáng chạy xe rất chậm, bao người qua mặt, bao xe bấm còi. Lừng lững mà đi.

Có buổi chiều không về nhà vội, không cần đến trường. Chẳng ai chờ đợi, không ai điểm danh.

Có những tối không biết làm gì để đừng đến ngay mai, để khỏi gặp những buổi mai nhàn hạ. Bỗng chốc lọt vào đám xe bụi mù không cau có gì.

Chiếc điện thoại cũng rảnh rang cả ngày dù trong vùng phủ sóng,không một tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, chỉ âm thầm đếm nhịp thời gian.

Đó cũng không phải là ngày chủ nhật. Ta có cần cho ai?

Lững thững ta trôi giữa dòng đời, người đi đâu quá vội. Người nối nhau bất tận triền miên. Những dòng xe cuốn đi trong vô thức. Bất ngờ gặp một người quen mà lòng chưa kịp thấy vui hơn, rồi người đi như gió cuốn sau khi để lại câu chào “gặp lại sau nhé”.

Thoảng trong cuộc đời ta gặp những ngày như thế, nhẹ hẫng, lưng chừng. Chợt thèm những vòng xe có đích, những đợi chờ, trách cứ, những bận rộn vô chừng, chợt sợ sống một ngày không biết gì vội vã…

Read More
Sống Đẹp

Khi bạn có niềm tin

khi-ban-co-niem-tin

Có đôi lần rơi vào trạng thái hoang mang, hụt hẫng, chới với, vô định trước tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình, tôi trở nên dè dặt, đắn đo, ngập ngừng và sợ hãi con đường phía trước. Nhưng rồi tôi hiểu, nếu lót dưới bước chân mình một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống thì nỗi sợ hãi sẽ không là gì cả.

Chẳng ai trong chúng ta sống mà không có niềm tin, chỉ là niềm tin tồn tại như thế nào thôi. Bởi đây không phải thứ đồ vật có thể nhìn, sờ mó, cầm nắm, và dĩ nhiên càng không thể thấy được nó khi ta bao phủ mình một sự hoài nghi về chính bản thân, cũng như sự hoài nghi về cuộc sống.

Cuộc sống mang đến cho ta tất cả những gì nó muốn, chứ không phải những gì ta muốn, và dù muốn hay không ta cũng phải đón nhận những thứ cuộc sống gửi đến cho mình. Tuy nhiên, ta có quyền lựa chọn một cách, một thái độ để đón nhận. Gượng ép hay cởi mở với niềm tin yêu cuộc sống?

Cuộc sống có bao giờ trơn tru, hoàn hảo, bằng phẳng với ai đó trong chúng ta đâu. Mỗi người có một nỗi niềm, tâm tư, khó khăn, trở ngại riêng và những nỗi đau không ai giống ai, nhưng sống với niềm tin giúp ta cảm thấy mọi thứ trở nên tốt hơn.

Khi những thử thách của cuộc sống làm ta đau đớn, ta sẽ tìm thấy sự an ủi cần thiết nơi những người thân, những người bạn, nhưng họ chỉ là người khơi dậy niềm tin nơi ta mà thôi. Chính ta mới là người nuôi dưỡng niềm tin, và làm cho niềm tin sống và tồn tại. Hãy nuôi dưỡng nó bằng sự nhẫn nại, kiên trì, ý chí kiên định, bằng nghị lực đủ lớn để cảm thấy ta có thể tiếp tục bước về phía trước, mà không tìm cho mình một ngã rẽ nào khác tiêu cực hơn.

Vì sao ta có hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, hai tay, hai chân? Nhưng chỉ có một cái đầu, một cái miệng và một trái tim. Ta sinh ra và có một hình hài như thế đều có ý nghĩa cả! Ta có hai con mắt bởi cuộc sống muốn ta nhìn, quan sát nhiều hơn và biết trân trọng những gì ta đang có.

Ta có hai cái tai, bởi ta cần phải lắng nghe nhiều hơn những âm thanh cuộc sống muốn gửi đến. Ta có hai lỗ mũi, để hít thở nhiều hơn và cảm ơn những gì cuộc sống đã ban tặng. Ta có hai cái tay, để làm việc, cầm nắm và trao tặng yêu thương cho mọi người. Ta có hai cái chân, để bước đi nhiều hơn, đến những nơi mà ta muốn, và rồi những bước chân đó sẽ cho ta biết đâu là bến đỗ cuộc đời mình.

Vậy tại sao ta có một cái đầu? Một cái miệng? Và một con tim? Ta có một cái đầu, vì ta cần gom lại tất cả những gì đã thấy, đã nghe, đã làm, đã đi, quy tụ về làm một trong suy nghĩ của mình, để soi xét và phân tích tất cả mọi việc dưới ánh sáng của niềm tin. Ta có một cái miệng, chẳng phải ta cần nói ít lại những lời than vãn, trách móc, than phiền hơn đó sao? Vì than vãn, trách móc, than phiền chỉ làm cho niềm tin của ta bị bào mòn, hoen rỉ, rạn nứt, mục rữa đi mà thôi. Trái tim chính là cái “kho” chứa đựng của tâm hồn, không cần phải có đến hai cái đâu, bởi con tim có thể lưu trữ tất cả những gì nó muốn và giới hạn là vô tận, là nơi cho niềm tin cư ngự và được che chắn trước những sóng gió của cuộc đời.

Vậy đấy! Niềm tin là một ngôn từ hết sức đơn giản mà ai cũng có thể nói được, đọc được. Nhưng để có được niềm tin là một điều kỳ diệu mà mỗi người cần nỗ lực giành lấy. Niềm tin sẽ giúp ta đứng vững trước vòng xoáy cuộc đời và khi bạn có niềm tin bạn sẽ làm được những điều tưởng chừng không thể.

Hãy trân trọng niềm tin đang có nơi mình, và làm giàu giá trị của niềm tin, cũng như phát huy sức mạnh của niềm tin bằng những hành động cụ thể bạn nhé!

Read More
Sống Đẹp

Đơn giản bởi vì tôi yêu

don-gian-boi-vi-toi-yeu

Tình yêu đơn giản chỉ đến từ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống. Các bạn đã bao giờ yêu chưa? Còn tôi thì nhiều và rất nhiều! 

Tình yêu đầu tên của tôi là mẹ tôi. Tôi yêu mẹ hơn bất cứ ai trên đời. Đơn giản tại vì tôi biết trên khuôn mặt mẹ tôi bao giờ cũng là những giọt mồ hôi vất vả cực nhọc tất cả chỉ vì muốn nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt chị em tôi.

Hồi bắt đầu đi học mẹ bảo tôi thích tập tô và viết chữ lắm. Đây có thể cũng là tình yêu của tôi chăng? Bạn biết không hồi đó thường thì những ai viết chữ đẹp hay được cô giáo khen.

Lớn lên chút nữa, tuổi thơ ký ức trong tôi là những trưa hè nắng chói chang – cái nắng Miền Bắc, tôi trốn mẹ rong ruổi từ nơi này đến nơi khác chỉ để hái quả và chỉ để xem chỗ nào có tổ ong – để nghịch… Cho dù sau đó nắng cháy da, mồ hôi nhễ nhãi trờ về nhà và thảo nào cũng bị mẹ mắng nhưng vẫn nhoẻn miệng cười – hạnh phúc!

Đấy là tuổi thơ tôi yêu!

Tôi yêu lắm một cơn mưa rào mùa hạ tại bởi vì mưa xong rồi, trời sẽ rất đẹp thôi. Tôi yêu lắm những cơn mưa phùn vì nó thường làm tôi nhớ mẹ. Và hơn hết bởi vì trong mưa không ai biết được đâu là mưa, đâu là những giọt nước mắt buồn.

Tôi yêu lắm chú mèo của tôi vì nhìn vào mắt nó đẹp lắm và hơn hết nó đã cho tôi bài học đầu đời. Tôi yêu lắm chú ve con tại vì tôi biết những chú ve con đầy bản lĩnh. Tôi yêu lắm một con ốc sên đơn giản tại vì trong nó đó là đầy ắp niềm tin vào bản thân mình.

Tôi yêu những bài hát tiếng anh tại vì nghe rất hay nhưng chẳng bao giờ tôi dịch hết được lời. Tôi yêu những bản nhạc không lời, những bài piano, những bài ghita tại vì chúng thường ru tôi ngủ.

Tôi yêu lắm những món quà bạn tôi tặng, tôi yêu tất cả các bạn của tôi vì nghĩ về họ tôi cảm thấy ấm áp và tôi tin nghĩ về tôi họ cũng như vậy.

Tôi yêu một đội bóng, một bài hát, một bài thơ, một dòng nhạc đơn giản tại vì riêng tôi, tôi cảm nhận được bạn tôi yêu cái gì ở trong đó.

Cuối cùng tôi muốn nói, tôi rất yêu tôi, tôi rất yêu cuộc sống đơn giản tại vì tôi là tôi.

Và tôi, tôi sẽ yêu em nếu như trong mắt em là cả tôi trong đó!

Bạn ơi, tình yêu tôi – tất cả những điều ấy đôi khi tưởng chừng như là rất nhỏ nhưng với tôi thì là rất lớn lao. Đơn giản – bởi vì – tôi yêu. Và giờ đây, bạn biết không? Tôi rất yêu nụ cười của bạn đơn giản tại vì bạn đang vui và mọi người xung quanh bạn cũng thế.

Cảm ơn bạn vì đã đọc nó nhé – tình yêu của tôi!

Read More
Sống Đẹp

Đã từng thất bại

da-tung-that-bai

Chẳng ai tìm kiếm thất bại. Nhưng thất bại, dù chúng ta vì trách nhiệm trước bản thân mình và những người xung quanh, cố gắng né tránh nó, vẫn tìm đến với mỗi người vào những thời điểm riêng.

Một nhà tuyển dụng nói với tôi rằng: Nếu chỉ được chọn một giữa hai ứng viên có khả năng tương đương, người tràn trề tự tin và luôn chiến thắng; kẻ có phần dè dặt bởi đã từng thất phải nếm mùi thất bại, thậm chí là cay đắng, anh ta sẽ chọn người thứ hai. Những người đã từng thất bại đã học cách thất bại, và đó là bài học đắt đỏ nhất và vì thế cũng quý giá nhất. 

Bill Gates từng thổ lộ dù biết rằng nhân viên của mình là những người giỏi nhất, nhưng ông vẫn có một điều lo lắng về những kẻ giỏi giang và tràn ngập tự tin này, đó là “họ chưa từng nếm mùi thất bại”. Tại sao? Có lẽ bởi nếu chưa từng thất bại, thì chưa thể biết sự mạnh mẽ của con người là sự mạnh mẽ của Đá hay của Nước. 

Một thạch trụ nặng hàng ngàn tấn có thể một ngày kia đổ sập. Nhưng Nước, bạn sẽ thấy nó khi rắn lạnh, khi tươi mát, uốn lượn mềm mại mà vượt qua tất cả, thiên biến vạn hoá mà vẫn là chính mình, có mặt ở khắp các đại dương và trong từng tế bào sống. 

Sự tự tin của một người chỉ mới biết đến chiến thắng và sự tự tin của những người đã từng trải qua thất bại là khác biệt. Đó là sự tự tin của người biết và sự tự tin của người hiểu. Để đi từ Biết đến Hiểu, chẳng thể tránh khỏi quá trình phải chiêm nghiệm bằng chính mình qua những lần vấp ngã.

Bạn có thể nhận biết một người thành đạt không phải lúc họ ăn mừng chiến thắng, mà ở lúc họ đối diện với khoảnh khắc biết mình thua cuộc, bấn loạn hay bình tĩnh, đổ lỗi cho vận đen hay nhận lỗi về mình, khóc than hay tìm hiểu căn nguyên thất bại, vùi lấp bản thân trong tuyệt vọng hay tiếp tục tìm kiếm những cơ hội khác. 

Những người đã từng thất bại, bạn có thể nhận ra điều ấy trong mắt họ, sâu lặng hơn và trầm ngâm hơn, đôi mắt của những người hiểu được nỗi đau của thời kỳ trượt dốc.

Những kẻ nông nổi sẽ bảo rằng họ có cái vẻ thu mình của kẻ nhút nhát, yếu đuối. Nhưng những kẻ hiểu đời sẽ nhận thấy trong đó có sự dè dặt khôn ngoan, náu mình đợi chờ thời cơ thích hợp. Họ có thể không phải là người đầu tiên, nhưng sẽ là người đúng lúc. Có thể không phải là người mạnh nhất, nhưng sẽ là người cuối cùng trụ lại. 

Những người đã từng thất bại, bạn có thể nhận thấy họ trong cách đối xử với con người, yêu thương hơn và xót xa hơn, bởi họ yêu thương và xót xa bằng những trải nghiệm đau đớn của chính bản thân mình, xuất phát tự sự yêu thương và xót xa chính mình.

Và bởi thế bạn biết rằng, những thất bại, va vấp mà chúng ta trải qua trong đời cũng có ý nghĩa và giá trị của riêng nó, mỗi người phải có lúc thất bại đến đau đớn để hiểu mình hơn và hiểu người hơn. Để rồi để có yêu thương, sẻ chia, nâng đỡ và tha thứ.

Thất bại không chỉ giúp chúng ta trưởng thành hơn, mà còn làm chúng ta con người hơn.

Read More
Sống Đẹp

Lắng nghe cuộc sống

lang-nghe-cuoc-song

Cuộc sống đã cho tôi lắng nghe điều gì nhỉ? Hẳn là tôi đã nghe thấy rất nhiều đấy chứ…

Tôi nghe tiếng ru ngọt ngào của ai đó…. khi còn bé tí… có phải là của mẹ thân yêu đấy không? ồ có vẻ mẹ sẽ trả lời rằng: là mẹ ru con chứ ai… Mẹ thân yêu, con ước gì những ngày con thiếu vắng tiếng cười, con vẫn sẽ nghe được lời ru ầu ơ của mẹ như thuở nào….

Tôi nghe thấy tiếng thì thầm của cậu bạn có mái tóc óng ánh nâu và đôi mắt phản chiếu ánh mặt trời. Tôi đã nghe bạn kể thật nhiều, những câu chuyện trẻ con mà có vẻ như người lớn không thể nào hiểu được….

Và rồi những âm thanh khiến tôi đau lòng mỗi khi nghĩ lại…tôi nghe thấy tiếng mẹ khóc, tôi nghe thấy tiếng xe cộ chen chúc trước nhà mình… tôi nghe thấy bầu trời đang cuồn cuộn những đám mây đen từ khắp nơi trên ngôi nhà nhỏ bé thân yêu của mình….

Tôi nghe thấy tiếng ve gọi hè về, nghe thấy bước chân của mình trong những ngày hội hoa phượng đỏ, nghe thấy tiếng đàn yếu ớt từ bàn tay trẻ con của mình vọng về từ rất xa, từ ngày đầu tiên đi học…..

Trong một giấc ngủ trưa hè nào đó, tôi nghe thấy tiếng khóc thúc thít của cô bạn thân, cô bạn có giọng nói trầm ấm và tiếng khóc cũng chẳng thể lay tôi dậy được. Tôi đã nhớ bạn thật nhiều…

Tôi nghe tiếng chuông gió ngân vang khi tôi bước chân đến thành phố mới, và tôi đã thấy thân quen với nó từ khi nào.Ở ngôi nhà cũ của tôi, cũng có một cái chuông gió cũ kỹ cô đơn chênh vênh bên của sổ, âm thanh của nó đã đi theo tôi đến một nơi rất xa… khiến tôi thấy bớt lạ lẫm giữa thành phố ồn ào tấp nập này…..

Tôi từng có một giấc mơ kỳ lạ… tôi thấy mình ngồi bên chiếc bàn trong một lớp học ở trường tiểu học ngày xưa, chỉ mình tôi ngồi đó lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, và rồi tôi thấy một cây hoa anh đào đung đưa theo một bài nhạc tôi chưa bao giờ nghe thấy trước đó – những nốt nhạc đẹp nhất tôi từng biết đến trong đời, một giấc mơ êm ả và ngắn ngủi…..

Tôi nghe tiếng ông tôi gọi tôi khi tôi đi ngang qua phòng ông, nơi ông nằm đó những ngày cuối đời… ông đã nắm nay tôi và chỉ gọi mỗi tên tôi…. Ông ơi! con ước gì nghe ông gọi con một lần nữa như thế….Con lúc ấy chỉ là một con bé 5 tuổi ngốc nghếch không được sống gần ông, gương mặt ông lúc đó thế nào, con cũng không nhớ rõ, chỉ mỗi giọng nói của ông vẫn vang lên trong ký ức con, từng giọt âm thanh buồn làm lay động cả mặt hồ trong những ngày con thấy lòng mình không phẳng lặng…

Khi tôi lớn lên… tôi nghe nhiều hơn những giọng nói của những người bạn quanh mình… tôi học được những âm thanh của sự yêu thương, quan tâm, của sự thất vọng và khích lệ…

Và ngày mai… Tôi sẽ nghe thấy điều gì nhỉ?

Tôi nghe tiếng vỗ tay của mọi người khi tôi nhận bằng tốt nghiệp, tại một nơi đánh dấu sự trưởng thành của tôi – giảng đường đại học… tôi nghe tiếng bước chân mạnh mẽ và ngày càng vững vàng hơn khi tôi bước đi trên con đường đời quanh co….

Tôi nghe tiếng máy bay cất cánh khi tôi tiễn những người thân của mình đi đến một nơi xa xôi… và có thể một ngày nào đó… ai đó sẽ cũng tiễn tôi đi như thế…

Và rồi tôi sẽ bắt đầu yêu một giọng nói trầm ấm của một người… và chờ đợi hàng ngày chỉ để mong nghe được giọng nói đó… tôi nghe thấy điều gì đó như của tương lai nhưng cũng giống như trong tiền kiếp… rằng tôi ước gì sẽ nghe thấy giọng nói của người đó suốt cuộc đời còn lại của mình…

Tôi nghe tiếng đạp chân của một sinh linh bé bỏng. Tôi nghe thấy tiếng khóc chào đời của nó. Và tôi chẳng còn nghe điều gì khác quanh mình ngoài những âm thanh nó tạo ra… tiếng nó cười… khóc…tiếng nó trò chuyện cùng tôi… bằng riêng ngôn ngữ của nó… ngôn ngữ của trái tim…

Tôi nghe giọng mình run run… có vẻ như tôi đang già đi… nhưng già hơn cũng có nhiều điều tốt hơn… một ví dụ buồn cười là thay vì nếu không ngủ được tôi đếm cừu, thì nay tôi có thể đếm những đứa cháu của mình… tôi có nói năng gàn dở tí cũng chẳng ai chấp nhất gì… và một bà lão leo lên chiếc xe đạp leo núi dạo một vòng quanh đồi cũng giống phong cách mà tôi thích…

Tôi nghe tiếng thở của đất mẹ… tôi nghe tiếng lá rơi ngay bên tai mình… và tiếng gió hôm ấy hối hả hơn… tôi nghe thấy linh hồn của mình đang vẩn vơ cùng trăng cùng mây, và bầu trời xanh ngắt… tôi nghe thấy tiếng chim hót đâu đó trên những áng cầu vồng… nơi tôi có thể gặp lại những gương mặt thân quen xưa… để tôi một lần nữa có thể nghe lại giọng nói của họ – điều ngỡ chừng như tôi đã mất đi mãi mãi… Tôi bắt tay và ôm họ thật chặt… và nghe thấy tiếng hát khe khẽ của mình… “what a wonderful world!”….. 

Có bao giờ trong ký ức của ai đó có giọng nói của tôi không nhỉ? Có tiếng cười và tiếng khóc của tôi không?… Chỉ có một điều tôi biết trong hiện tại, đó là tôi vẫn còn thời gian để ghi âm những gì đẹp nhất tôi sẽ được nghe trong cuộc sống, và cho phép mình tạo ra một âm thanh của riêng mình trong trí nhớ của người khác… Bạn cũng sẽ thế chứ? Bạn đã sẵn sàng cho những gì bạn sẽ nghe thấy từ cuộc sống này chưa? Hãy lắng nghe thật kỹ nhé, bạn chỉ được ghi âm một lần cho một khoảnh khắc trôi qua thôi đấy!

Read More
Sống Đẹp

8 món quà vô giá của cuộc sống

8-mon-qua-vo-gia-cua-cuoc-song

Đó là những món quà không mất tiền mua mà bạn có thể tặng cho những người xung quanh

1. Món quà từ sự lắng nghe:

Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.

2. Món quà từ sự trìu mến:

Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy điều kỳ diệu.

3. Món quà từ sự vui tươi:

Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân. Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn.

4. Món quà từ những mẩu giấy viết tay:

Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.

5. Món quà từ sự khen ngợi:

Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn” hay “một bữa ăn rất ngon” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày.

6. Món quà từ sự giúp đỡ:

Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.

7. Món quà của sự yên tĩnh:

Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy.

8. Món quà từ sự thân thiện:

Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Hi”, “Hello”, “khỏe không? Mọi việc ổn chứ”… điều thật dễ dàng nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân.

Read More
Sống Đẹp

Phút tĩnh lặng

phut-tinh-lang

Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp được đúng người để rồi chúng ta mới biết cám ơn món quà của cuộc sống. Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, nhưng thường thì người ta chỉ tập trung vào cánh cửa đã đóng mà không để ý đến cánh cửa kia đã mở ra rồi. 

Đôi khi một cái gì đó vuột khỏi tầm tay rồi chúng ta mới biết rằng mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được rằng điều đó quan trọng và có ý nghĩa biết bao với mình. 

Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại. Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ. Nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi. 

Có thể bạn chỉ mất một phút để say mê một người, một giờ để thích một người và một ngày để yêu một người nhưng phải mất cả một đời mới có thể quen được một người

Đừng vì dáng vẻ bề ngoài, vì đó là lừa dối. Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi. Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì nụ cười mới có thể làm một ngày âm u trở nên tươi sáng. 

Có những giây phút trong đời khi bạn nhớ thương một người nào đó tha thiết đến nỗi bạn muốn mang người đó ra khỏi giấc mơ để ôm họ trong vòng tay thực tại. Hãy đi đến nơi nào bạn muốn, làm những gì bạn khát khao, trở thành những ai mà bạn mong muốn, bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn mơ ước. 

Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, vì người khác cũng sẽ cảm nhận như vậy 

Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết là phải người có mọi thứ tốt nhất, mà là người biết tận hưởng và chuyển biến những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất. 

Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đâu đớn khi mất mát, biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại, bởi vì chỉ có nhưng vậy, mọi người mới biết trân trọng những gì đã và đang đến trong cuộc đời mình. 

Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, đơm hoa kết trái bằng một nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt … dù đó là giọt lệ buồn hay vui thì tình yêu ấy đã cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và đánh dấu bước trưởng thành của bạn. 

Một tương lai tươi sáng luôn đứng lên trên một quá khứ đã lãng quên. 

Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua và học hỏi từ những thất bại, sai lầm và đau buồn trong quá khứ.

Read More
Sống Đẹp

Nếu một ngày

neu-mot-ngay

Nếu một ngày nào đó bạn nhận thấy mọi chuyện tốt đẹp bấy lâu nay đã thay đổi, xin đừng bi quan và buồn khổ, đó là lúc bạn cần mỉm cười …

Nếu một ngày nào đó bạn nhận thấy người mình yêu thương không còn yêu thương mình nữa, xin bạn đừng trách người ấy và hãy tôn trọng quyết định của họ, bởi vì họ thực sự muốn như thế, bạn chẳng thể nào ép buộc con tim của người ta khi tình cảm của họ không còn thuộc về bạn nữa.

Nếu một ngày nào đó bạn chợt nhận ra nụ cười mà bạn dành tặng cho ai đó lại có 1 ý nghĩa đặc biệt như thế, xin bạn hãy tiếp tục mỉm cười và tặng cho tất cả những người còn lại -những người còn chưa thấy được nụ cười của bạn.

Nếu một ngày nào đó bạn phát hiện ra những sự thật phũ phàng đằng sau những điều tưởng như tươi sáng kia, xin bạn đừng tuyệt vọng mà hãy tin rằng đằng sau những sự thật phũ phàng ấy chắc chắn có những lý do riêng của nó và điều tốt đẹp vẫn đang chờ đón bạn vào 1 ngày không xa.

Nếu một ngày nào đó bạn không còn được như bây giờ, tài năng, sức khỏe, và nhan sắc đã bị thời gian làm phai màu thì xin bạn chớ lo lắng, đó là lúc bạn bắt đầu kể lại câu chuyện cuộc đời mà bạn đã trải nghiệm cho những con người trẻ hơn – những con người cần sự chỉ đường sáng suốt của 1 người như bạn.

Nếu một ngày nào đó bạn nhận thấy cuộc đời này đáng chán biết dường nào, và mọi việc dường như đi vào ngõ cụt thì đó là lúc bạn phải bình tĩnh, can đảm để tìm 1 con đường mới, dù rằng có thể bạn sẽ bị sock nhưng cách tốt nhất để nhìn thấy màu hồng của cuộc sống là bạn phải mở to mắt ra và chỉ nên nhìn vào những điều tốt đẹp.

Nếu một ngày nào đó bạn đối mặt với những lời yêu thương từ những người mà bạn yêu quý, đó là lúc bạn để con tim mình cất lên tiếng nói chọn lựa ai là người bạn yêu mến nhất và lý trí của bạn sẽ đảm nhận phần việc xem ai là người thích hợp nhất. Thật tuyệt vời nếu người mà bạn yêu nhất lại là người thích hợp với bạn nhất, nhưng nếu chỉ được chọn 1 trong 2 người đó thì có lẽ bạn nên chọn người đã cùng bạn trải qua những vui buồn, chia sẽ với bạn tình cảm chân thành của họ và có nhiều kỷ niệm đẹp cùng bạn. Vì khi chọn lựa họ, bạn sẽ không bao giờ đánh rơi những kỷ niệm đẹp mà bạn có và đó là động lực để 2 người yêu thương nhau hơn.

Nếu một ngày nào đó bạn nhận thấy mình đã trưởng thành, và đủ tự tin để có thể đối mặt với những điều khó khăn sắp tới, đó là lúc bạn nên chia sẽ kinh nghiệm của mình cho mọi người, vì ở 1 nơi nào đó vẫn còn nhiều bạn cùng lứa với bạn vẫn đang loay hoay tìm lối đi vững chắc vào đời.

Nếu một ngày nào đó, bạn không còn đủ thời gian để xem, hay đơn giản là ngẫm nghĩ lại những điều tốt đẹp mà bạn đã trải qua, đó là lúc bạn cần phải nghỉ ngơi và thư giãn, vì bạn đang đi quá nhanh trên con đường đời và rất có thể bạn sẽ bạn sẽ vấp ngã. Cách tốt nhất là bạn nên dung hòa giữa công việc và cuộc sống, và luôn mỉm cười.

Nếu một ngày nào đó bạn nhận thấy trong cuộc sống có quá nhiều điều tươi đẹp và mọi người xung quanh bạn đã trở thành bạn tốt, và bạn được 1 ai đó yêu bằng cả con tim thì đó là lúc bạn phải mạnh mẽ lên để giữ lấy những điều tốt đẹp này, vì nếu bạn không trân trọng, nâng niu những gì bạn đang có thì bạn đang đánh rơi cơ hội để trải qua hạnh phúc, tình yêu và cả những nụ cười…

Read More
Sống Đẹp

Ngày quý nhất trên đời

ngay-quy-nhat-tren-doi

Trong một tuần lễ, có hai ngày chúng ta không nên bận tâm nhiều. Với hai ngày này, chúng ta hoàn toàn không phải lo lắng, sợ hãi. 

Ngày thứ nhất là Ngày Hôm Qua. Ngày Hôm Qua với tất cả niềm vui,khoảnh khắc thật đẹp và cả những lỗi lầm, lo âu, thiếu sót, cả những tổn thương, nỗi đau…đã mãi mãi trôi qua, vượt khỏi sự kiểm soát, diều khiển của chúng ta. Tất cả tiền bạc trên đời này cũng không thể mua lại hay thay đổi được Ngày Hôm Qua. Chúng ta không thể rút lại được những gì đã làm, không thể thu lại được những gì mình đã nói, vì Ngày Hôm Qua đã mãi mãi trôi đi, đã thuộc về quá khứ. Hãy nhớ về những điều tốt đẹp nhất của ngày hôm qua.

Thêm một ngày mà chúng ta không phải lo lắng nữa, đó là Ngày Mai. Ngày Mai, với tất cả những tiên đoán, những gánh nặng, suy tư, những hứa hẹn. Nhưng tất cả những điều đó vẫn đang ở phía trước. Ngày mai cũng vượt quá khả năng kiểm soát trực tiếp của chúng ta. Mặt Trời của ngày mai rồi cũng sẽ mọc, cho dù nó tỏa sáng khắp nơi hay bị che khuất bởi những đám mây, nhưng chắc chắn Mặt Trời sẽ mọc. Chúng ta hãy tin tưởng vào ngày mai.

Chỉ có một ngày khiến chúng ta phải quan tâm, vì nó đang dần trôi qua ngay trước mắt chúng ta, ngay trong tay ta, đó là Ngày Hôm Nay. Bất cứ ai cũng trải qua Ngày Hôm Nay. Đừng để Ngày Hôm Nay trôi qua trong sự nuối tiếc về Ngày Hôm Qua hay trong tâm trạng chờ đợi lo lắng vào Ngày Mai. Hãy đón nhận Ngày Hôm Nay với tất cả nhiệt huyết cuộc sống và tận hưởng trọn vẹn, đón nhận từng phút giây mà Ngày Hôm Nay đang trao tặng cho chúng ta.

Bạn chỉ cần một giây thôi để cảm nhận thời khắc quý giá ngay vào lúc này. Vậy nên, ngay lúc này đây, bạn hãy cảm nhận thời khắc quý giá của Ngày Hôm Nay. Cuộc sống vốn kỳ diệu của bạn sẽ đẹp hơn nhiều.

Read More
Sống Đẹp

Tôi yêu

toi-yeu

Tôi yêu những buổi sớm mặt trời chưa nhô cao, khi những ánh nắng đầu tiên chưa kịp soi vào mặt người, không gian đầy màu xám. Bầu không khí theo những khoảng thời gian, có khi lạnh nhè nhè, có khi lạnh buốt nhưng đều mang lại cảm giác nhẹ nhàng, phơi phới. Một buổi sớm đẹp. 

Tôi yêu những ngày gió lộng, những lo toan, những muộn phiền, những nghĩ suy… dường như trôi theo hướng gió. Dễ chịu lạ. 

Tôi yêu tất cả những cành cây, ngọn cỏ, đóa hoa… trên đường về nhà. Mỗi ngày chúng lại khác đi, xinh đẹp hơn, mới lạ hơn và thu hút hơn. Tôi thích chầm chậm đi về nhà trên đoạn đường dài để có thể nhìn hết những thứ xinh đẹp xung quanh mình, để biết rằng mình thật hạnh phúc. 

Tôi yêu góc quán tôi hay ngồi một mình, chậm chạp gặm nhấm sự cô đơn, chậm chạp quan sát sự sống trước mắt mình, và chậm chạp suy nghĩ. 

Tôi yêu bờ biển dài. Tình yêu ấy ngày một dầy thêm. Có lẽ biển đã cất giữ quá nhiều những kỷ niệm và những ưu tư của tôi. Những mối dây tình cảm của tôi đều hướng về biển: những mối tình, những lần cô đơn, bạn bè,… Làm sao tôi diễn tả cho hết cảm xúc của mình mỗi lần ngồi ngắm biển hay những lần tôi thả bộ trên dãi cát quyện chặt phù sa. Làm sao mà tôi biết tôi lại yêu biển nhiều đến thế… 

Tôi yêu những lần nhói đau. Những lần tôi khóc nức nở vì vấp ngã. Và tôi biết mình hãy còn bé nhỏ lắm, phải cố gắng nhiều hơn nữa, tôi ơi! 

Tôi yêu những bài thơ tôi viết, dẫu không hay nhưng làm tôi thỏa ý thích xếp vần và giãi bày cảm xúc. Tôi thích đọc thơ và dễ xúc động trước thơ, dù sự thực tôi học văn không giỏi lắm.

Sẽ không bao giờ kể được hết những điều mà mình yêu, vì cuộc sống có quá nhiều thứ khiến mình phải lưu tâm và lưu luyến. Khi mình còn yêu, nghĩa là mình không hời hợt, không vô tâm và không nhàn nhạt. Tôi tin như thế. 

Nói ra những điều mình yêu, để biết sống thú vị như thế nào. 

12