Sống Đẹp

Ngày không vội vã

ngay-khong-voi-va

Có buổi sáng chạy xe rất chậm, bao người qua mặt, bao xe bấm còi. Lừng lững mà đi.

Có buổi chiều không về nhà vội, không cần đến trường. Chẳng ai chờ đợi, không ai điểm danh.

Có những tối không biết làm gì để đừng đến ngay mai, để khỏi gặp những buổi mai nhàn hạ. Bỗng chốc lọt vào đám xe bụi mù không cau có gì.

Chiếc điện thoại cũng rảnh rang cả ngày dù trong vùng phủ sóng,không một tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, chỉ âm thầm đếm nhịp thời gian.

Đó cũng không phải là ngày chủ nhật. Ta có cần cho ai?

Lững thững ta trôi giữa dòng đời, người đi đâu quá vội. Người nối nhau bất tận triền miên. Những dòng xe cuốn đi trong vô thức. Bất ngờ gặp một người quen mà lòng chưa kịp thấy vui hơn, rồi người đi như gió cuốn sau khi để lại câu chào “gặp lại sau nhé”.

Thoảng trong cuộc đời ta gặp những ngày như thế, nhẹ hẫng, lưng chừng. Chợt thèm những vòng xe có đích, những đợi chờ, trách cứ, những bận rộn vô chừng, chợt sợ sống một ngày không biết gì vội vã…

Related Posts

Leave a Reply